Thuở 20 tuổi, lấy 7 ngày / 1 lần;
Khi 30 tuổi, lấy 14 ngày / 1 lần;
Lúc 40 tuổi, hãy nên 28 ngày / 1 lần;
Khi 50 tuổi, hãy nên 45 ngày / 1 lần;
Khi 30 tuổi, lấy 14 ngày / 1 lần;
Lúc 40 tuổi, hãy nên 28 ngày / 1 lần;
Khi 50 tuổi, hãy nên 45 ngày / 1 lần;
Tới lúc 60 tuổi, thiên quý (tinh thủy) đã tuyệt, chẳng thể phát sanh nữa, hãy gấp nên đoạn sắc dục, dứt bặt chuyện phòng the, kiên cố tinh tủy. Lấy sự thanh khiết, bế tàng làm gốc, muôn vàn chớ nên cho nó tiết ra.
Số ngày hạn chế như đã nói trên đây là nói theo hai mùa Xuân và Thu, chứ trong hai mùa Đông và Hạ, [hành dâm vào mùa Hè] sẽ khiến cho hỏa bốc lên hết sức nóng, tinh tiết ra chẳng còn sót gì. Hai là [hành dâm vào mùa Đông] khiến cho Thủy bị cực hàn. Hãy nên bế tinh, tàng khí nghiêm ngặt. Bởi lẽ, khí của trời đất và con người được phong bế hết sức kín vào mùa Đông, chuyên để làm cội gốc phát khởi cho mùa Xuân, càng quan trọng hơn mùa Hạ gấp mười lần. Người tuân theo cách thức này, có thể chẳng có bệnh, tăng thọ. Kẻ trái nghịch điều này, ắt sẽ lắm bệnh, giảm thọ.
Sách “Dưỡng Danh Huấn” của ông Bố Nguyên Ích Hiên cho rằng một đời người chỉ được phép quan hệ tối đa là 1.800 lần mà thôi, không được vượt quá. Sự thụ hưởng ở đời quả thật có một giới hạn nhất định, không nên vượt quá, cần phải điều độ.
...
Người xưa nói thân người có ba vật báu, đó là: Tinh, Khí,
Thần quyết định: Sức khỏe, Trí tuệ và Tuổi thọ. Y gia luyện Tinh, Khí, Thần để
khỏe mạnh trừ bệnh, Võ gia luyện Tinh, Khí, Thần để thành cường giả, Đạo gia
lấy Tinh, Khí, Thần làm nguyên liệu luyện nội đan để phản lão hoàn đồng.
Trong ba báu vật ấy, Tinh là căn bản, Tinh đầy đủ thì
thân thể tươi đẹp; Tinh có thể hóa Khí, Khí đầy đủ thì hoạt bát khỏe mạnh,
trong có thể chống bệnh, ngoài có thể kháng tà; Khí có thể hóa Thần, Thần đầy
đủ thì tỉnh táo linh mẫn, trí tuệ khai thông. Gìn giữ được Tinh, Khí, Thần
thì khỏe mạnh, sáng suốt, trường thọ, sự nghiệp dễ thành; tiêu tán Tinh, Khí,
Thần thì bệnh tật, chết sớm nói gì sự nghiệp.
Yếu quyết của việc dưỡng sinh diên mệnh là:
-Bế tinh (gìn giữ chất tinh hoa của cơ thể)
-Dưỡng khí (nuôi dưỡng khí lực, tính tình)
-Tồn thần (không làm hao tán tinh thần)
-Thanh tâm (giữ lòng trong sạch)
-Quả dục (tiết dục, ít ham muốn, thường tự biết đủ)
-Thủ chân (giữ mình theo đạo lý)
-Luyện hình (rèn luyện thân thể)
...
Phàm xác thân con người, tuy mắt phàm coi thân hình như một, chớ kỳ trung nơi bổn thân vốn một khối chất chứa vàn vàn muôn muôn sanh vật. Những sanh vật ấy câu kết nhau mà thành khối (la formation des cellules). Vật chất ấy có tánh linh. Vì chất nuôi nấng nó cũng đều là sanh vật; tỉ như rau, cỏ, cây, trái, lúa, gạo, mọi lương vật đều cũng có chất sanh.
Nếu nó không có chất sanh thì thế nào tươi tắn và chứa sự sống, như nó khô rũ thì là nó chết. Mà các con nào ăn vật khô héo bao giờ. Còn như nhờ lửa mà nấu thì là phương pháp tẩy trược đó mà thôi, chớ sanh vật bị nấu chưa hề phải chết.
Các vật thực vào tỳ vị, lại biến ra khí; khí mới biến ra huyết. Nó có thể hườn ra nhơn hình, mới có sanh sanh tử tử của kiếp nhơn-loại. Vì vậy một giọt máu là một khối chơn linh.
Như các con dâm qúa độ thì là sát mạng chơn linh ấy. Khi các con thoát xác thì nó đến tận nghiệt đài mà kiện các con. Các con chẳng hề chối tội đặng.
Nếu nó không có chất sanh thì thế nào tươi tắn và chứa sự sống, như nó khô rũ thì là nó chết. Mà các con nào ăn vật khô héo bao giờ. Còn như nhờ lửa mà nấu thì là phương pháp tẩy trược đó mà thôi, chớ sanh vật bị nấu chưa hề phải chết.
Các vật thực vào tỳ vị, lại biến ra khí; khí mới biến ra huyết. Nó có thể hườn ra nhơn hình, mới có sanh sanh tử tử của kiếp nhơn-loại. Vì vậy một giọt máu là một khối chơn linh.
Như các con dâm qúa độ thì là sát mạng chơn linh ấy. Khi các con thoát xác thì nó đến tận nghiệt đài mà kiện các con. Các con chẳng hề chối tội đặng.
...
Yếu quyết của việc dưỡng sinh diên mệnh là:
-Dưỡng khí (nuôi dưỡng khí lực, tính tình)
-Tồn thần (không làm hao tán tinh thần)
-Thanh tâm (giữ lòng trong sạch)
-Quả dục (tiết dục, ít ham muốn, thường tự biết đủ)
-Thủ chân (giữ mình theo đạo lý)
-Luyện hình (rèn luyện thân thể)
Cảnh giới luyện khí sơ cơ nhất của Đạo gia là Bách Nhật Trúc Cơ, nghĩa là 100 ngày liền thanh tâm tiết dục, nhờ vậy tích trữ được một lượng tinh khí dồi dào để làm nguyên liệu luyện nội đan. Đan đã thành thì trường xuân diên thọ, bệnh tật khó xâm. So với cái thú của đắc đạo thì dục lạc cõi đời không thể nào sánh được, cho nên đã đắc đạo thì chẳng quay về đường trần tục, như đã ở cung vua thì chẳng muốn quay về lại chuồng trâu.
Từ cổ chí kim, Thánh nhân của mọi dân tộc đều lấy tâm thanh tịnh làm thức ăn, lấy lòng vô dục làm thuốc bổ còn phàm phu tham sống nhưng lại đem tính mệnh để đổi lấy tà dâm. Đề xướng nam nữ hành dục, “lấy âm bổ dương” để trường sinh là luận điệu của những kẻ tà kiến tu mù luyện đui. Đã là chân nhân thì khẩu nghiệp thanh tịnh, chẳng nói những chuyện làm tăng trưởng dục vọng của chúng sinh (Xem kinh Thọ Giới Mười Nghiệp Lành), tu luyện mà ưa nói những chuyện dâm dục là kẻ hành ma đạo.
...
Giới dâm / Phạm Võng Bồ Tát giới bản kinh giảng ký
Nếu Phật tử tự mình dâm dục, bảo người dâm dục với tất cả phụ nữ, các loài cái, loài mái, cho đến thiên nữ, quỷ nữ, thần nữ, cùng phi đạo mà hành dâm (các hành vi tình dục trái lẽ tự nhiên) dưới mọi hình thức: nhân dâm dục, duyên dâm dục, cách thức dâm dục, nghiệp dâm dục. Là Phật tử, đối với tất cả mọi đối tượng trên, không được cố ý dâm dục và phải có lòng hiếu thuận, cứu độ tất cả chúng sanh, đem pháp thanh tịnh răn dạy người; trái lại, không có tâm từ bi, làm cho mọi người sanh việc dâm dục, không phân biệt súc sanh cho đến mẹ con, chị em trong lục thân cũng hành dâm. Phật tử này phạm Ba La Di tội (tội nặng nhất).
Đoạn dâm / Bốn điều răn dạy minh bạch về tính thanh tịnh / Kinh Thủ Lăng Nghiêm
Đức Phật bảo: A-nan, thu nhiếp cái tâm thế nào thì gọi là giới?
Nếu chúng-sinh lục-đạo các thế-giới, cái tâm không dâm, thì không đi theo dòng sinh-tử tương tục. Ông tu phép Tam-muội cốt để ra khỏi trần-lao, nếu không trừ lòng dâm, thì không thể ra khỏi trần-lao được.
Dầu có nhiều trí thiền định hiện tiền, nếu không đoạn lòng dâm, cũng chắc lạc vào ma đạo, hạng trên thành ma vương, hạng giữa thành ma dân, hạng dưới thành ma nữ; các bọn ma kia cũng có đồ chúng, mỗi mỗi tự xưng là thành đạo vô thượng. Sau khi ta diệt độ rồi, trong đời mạt pháp, có nhiều bọn ma nầy sôi nổi trong thế gian, gây nhiều việc tham dâm, lại giả làm người thiện tri thức, khiến cho các chúng sinh sa vào hầm ái kiến; bỏ mất con đường Bồ đề.
Ông dạy người đời tu pháp Tam-ma-đề, trước hết phải đoạn cái dâm trong tự tâm. Ấy gọi là lời dạy-bảo rõ-ràng thanh-tịnh, quyết-định thứ nhất của các đức Như-lai Tiên-Phật Thế-tôn.
Vậy nên ông A-nan, nếu không đoạn lòng dâm mà tu thiền-định, thì cũng như nấu cát, nấu đá muốn cho thành cơm, dầu trải qua trăm nghìn kiếp cũng chỉ gọi là cát nóng, đá nóng, vì cớ sao? Vì đó là giống cát, giống đá, không phải là bản-nhân của cơm vậy. Ông đem thân dâm cầu diệu-quả của Phật, dầu được diệu-ngộ, cũng chỉ là gốc dâm, cỗi-gốc đã thành dâm, thì phải trôi-lăn trong tam-đồ, chắc không ra khỏi, còn đường nào tu-chứng Niết-bàn Như-lai.
Chắc phải khiến cho thân tâm đều đoạn hết giống dâm, cho đến tính-đoạn cũng không còn nữa, thì mới trông-mong chứng quả Bồ-đề của Phật. Như lời tôi nói đây, gọi là lời nói của Phật; không như lời nói đó, tức là lời nói của ma Ba-tuần.”
Phẩm Tham ái / Kinh Pháp cú:
334. Người sống đời phóng dật, Ái tăng như giây leo. Nhảy đời này đời khác, Như vượn tham quả rừng.
335. Ai sống trong đời này, Bị ái dục buộc ràng, Sầu khổ sẽ tăng trưởng, Như cỏ Bi gặp mưa.
336. Ai sống trong đời này, Ái dục được hàng phục, Sầu rơi khỏi người ấy, Như giọt nước lá sen.
337. Ðây điều lành Ta dạy, Các người tụ họp đây, Hãy nhổ tận gốc ái, Như nhổ gốc cỏ Bi., Chớ để ma phá hoại, Như giòng nước cỏ lau.
Kinh Pháp diệt tận:
Khi kiếp sắp hết, vòng quay của mặt trời và mặt trăng trở nên ngắn hơn và mạng sống của con người giảm lại. Bốn mươi tuổi đầu đã bạc. Đàn ông dâm dục, cạn kiệt tinh dịch nên sẽ chết trẻ, thường là trước 60 tuổi. Trong Khi mạng sống của nam giới giảm, thì mạng sống cuả nữ giới tăng đến 70, 80, 90 hoặc đến 100 tuổi. Những dòng sông lớn sẽ dâng cao bất thường không đúng với chu kỳ tự nhiên, nhưng con nguời không để ý hoặc không quan tâm. Khí hậu khắc nghiệt được xem là điều bình thường. Người thuộc các chủng tộc lai tạp lẫn nhau không phân quý tiện, chìm đắm, trôi nổi như cá rùa kiếm ăn.
Một pháp bất hạnh / Phẩm giới dâm / Kinh Tăng nhất A Hàm:
Một thời Phật ở nước Xá-vệ, rừng Kỳ-đà, vườn Cấp Cô Ðộc. Bấy giờ Thế Tôn bảo các Tỳ-kheo:
-Ở trong chúng này, Ta không thấy một pháp nào đã thực hành rồi, đã thực hành nhiều rồi thành hạnh địa ngục, ngạ quỷ, súc sanh; nếu sanh trong loài Người ở nhà gian dâm không có tịnh hạnh, bị người chê bai, thường bị phỉ báng. Thế nào là một pháp? Ðó là tà dâm.
Phật bảo các Tỳ-kheo:
-Nếu có người dâm dật vô độ, thích xâm phạm vợ người, liền đọa trong địa ngục, ngạ quỷ, súc sanh, nếu sanh trong loài Người, khuê môn dâm loạn. Thế nên các Tỳ-kheo thường nên chính ý, chớ khởi nghĩ dâm, cẩn thận chớ dâm người khác. Như thế, các Tỳ-kheo, hãy học điều này!
Bấy giờ các Tỳ-kheo nghe Phật dạy xong, vui vẻ vâng làm.
..
Phải kiêng kị trong những ngày như ba tháng trường trai trong năm, sáu ngày ăn chay trong tháng, dưới ánh sáng của trăng, sao, mặt trời và ngày Bát vương.
..
Kinh Thiền bí yếu:
Khi người tu hành khởi lên lòng dục thì cả ngày đêm họ đều nghĩ đến chuyện dâm dục như cứu đầu mình đang cháy thì nên nhanh chóng ngăn cản ngay. Việc đầu tiên của phương pháp ngăn cản nó là quán tử tạng. Tử tạng nằm trên dưới sinh tạng và trên thục tạng, có chín mươi chín lớp màng như bào thai heo chết, trong đó chứa đầy chất lỏng hôi hám, hình dáng như ruột ngựa, đầu tròn đuôi nhọn, kéo dài đến sản môn. Chính giữa có một nghìn chín trăm đốt nhỏ như đường gân trên lá chuối, xung quanh có tám vạn ổ vi trùng bu bám. Khi người phụ nữ ăn uống vào nó liền phân tán thành bốn trăm lẻ tư mạch máu. Sau khi ăn xong, những thứ chúng nó nôn ra thành mủ có màu như máu. Lại có loại trùng nhỏ chạy nhảy trong đó, sau một tháng tích tụ, không thể chứa được. Vì thế người nữ có kinh nguyệt.
Kinh lại nói: Trong bốn trăm lẻ tư mạch máu trong cơ thể đàn ông đều xuát phát từ con mắt rồi chảy dài đến ruột. Nằm dưới sinh tạng và trên thục tạng. Hai bên có mủ màu xanh sẫm như tinh dịch trâu rừng, hôi hám không chịu được, khi gần đến âm hộ nó chia thành ba nhánh, như đường gân trên tàu lá chuối, có một nghìn hai trăm đường răn như thế, mỗi đường gân đều có loại trùng gió, nhỏ bằng sợi tơ. Bên ngoài trùng gió có loại trùng màu sắc như sợi gân, độ bảy vạn tám nghìn con như thế vây quanh thành hình vòng tròn. Khi mắt người dàn ông nhìn thấy nữ sắc, lòng họ nổi dậy ham muốn, khi tâm xao động thì bốn trăm lẻ bốn mạch máu cũng chuyển động, tất cả tám vạn ổ vi trùng đều há miệng, mắt nó phun nước, nước đó có màu trắng xanh hoá làm tinh dịch, chảy ra theo đường tiểu tiện.
Đức Phật nói với Xá lợi phất: Nếu bốn chúng đệ tử xuất gia mặc áo hổ thẹn, uống thuốc hổ thẹn, muốn cầu giải thoát thì nên học phép quán này, như được uống cam lộ. Nghĩ tưởng tử tạng, căn người phụ nữ, các loại sâu dòi trong cơ thể người đàn ông đang há miệng dõng tai, trợn mắt phun mủ. Ngồi yên lặng giữ hơi thở, quán tất cả những hiện tượng đó, nhớ rõ ràng như những hoa văn trên các ngón tay. Khi mở mắt nhắm mắt đều thấy rõ ràng. Khi phép quán này thành tựu rồi thì lòng tham dục liền được tiêu diệt. Dù con gái con trai nhà trời cũng như người phung hủi. Thân này hay thân khác, cho đến tất cả chúng sinh trong cõi Dục cũng như thế cả. Nếu nếm được loại thuốc này đó mới là người trượng phu, làm vị thầy của trời, người, không bị nhấn chìm trong dòng sông ái. Nên biết những người này, tuy chưa khỏi sinh tử nhưng cơ thể họ đã ngát hương như hoa Ưu bát la, là bậc hương tượng trong của mọi người, lực sĩ vua rồng, trời Ma hê thủ la cũng không sánh được họ.
https://phapmonniemphat.wordpress.com/2016/08/29/4358/2/
https://phapmonniemphat.wordpress.com/2016/08/29/4358/2/