Hữu phước bất khả hưởng tận,
Phước tận thân bần cùng.
Phước tận thân bần cùng.
Phước không thể hưởng hết,
Lời không thể nói cạn;
Lời không thể nói cạn;
Thọ khổ là hết khổ,
Hưởng phước là tiêu phước.
Hưởng phước là tiêu phước.
Trên đời, hễ các bực quân-tử càng dư tiền nhiều của thì làm đặng nhiều việc có phúc đức, làm được nhiều việc lành. Còn kẻ tiểu nhân càng dư nhiều của cải thì càng gây nhiều điều tội lỗi. Có lộc Trời cho đừng hưởng hết, phải làm phước đặng để sau cho con cháu.
THIỆN ÁC BÁO ỨNG LUẬN
I
Bàn-môn, ba ngàn sáu trăm ngoại đạo, thì đạo nào cũng có sở-trường sự hay, làm cho người đều tin mà lầm.
Nhưng ai đầy đủ phước đức, tiền kiếp có căn lành, thì gặp chơn-sư chỉ truyền bí-pháp máy dinh-hư tiêu-trưởng, huyền diệu trong mình mà tu-hành thì siêu phàm nhập Thánh chẳng sai.
Nên Phàm, Thánh tại người chưởng giống, hễ gầy giống chi thì ra giống nấy; song người ở trần gian nầy, phải lo cho thân sau chút ít; chờ đừng để xài phí hưởng hết phước lộc của mình, đến sau đâu mà hưởng nữa.
Sách có câu: "Hữu phước bất khả hưởng tận, phước tận thân bần cùng".
Như ngày nay mà đặng giàu sang là bởi kiếp trước chưởng phước, tu-hành, nên nay sanh mà hưởng phước ấy.
Như nay không làm lành, tích phước, kiếp sau phước nào đến cho mình hưởng nữa. Lúc nầy không lo trồng cây gây giống sau lấy chi mà hưởng.
Nên trong Kinh Nhơn-Quả rằng: muốn biết kiếp trước của người, thì xem đời nay người ta hưởng đó, muốn biết kiếp sau người thì xem tâm tánh người đang gây tạo đây.
Tác thiện, thiên giáng chi bá tường; tác bất thiện, thiên giáng chi bá ương. Nghĩa là: làm lành Trời xuống cho điều lành, làm điều chẳng lành trả xuống cho trăm điều tai hại.
Ðức Ðạo-Tổ rằng: Họa phước không nhứt định, tại lòng người dời đổi nó.
II
Sự giàu sang tiền của đây là Ơn Trên ban thưởng cho người có công chứa phước điền khi trước, tùy theo mình làm ra nhiều hay ít mà thưởng.
Kẻ chứa sự không lành thì cũng phạt tại thế gian, một mảy không sót đặng.
Vậy nên mới có kẻ giàu người nghèo, kẻ tàn tật, người đui mù, kẻ thông-minh, người ám-muội.
Nếu lành dữ không thưởng phạt, thì Trời Ðất ắt có chỗ tư riêng sao?
Dương pháp nầy, dẫu trốn khỏi phép nước gia hình, về âm pháp khó trốn quỉ thần ký phạt.
Nên sách rằng: Dương hiến cận nhi hữu đào, âm pháp trì nhi bất lậu. Chớ đừng tưởng chết rồi thì mất đi, không kể về phần linh hồn sau nữa. Nếu chết mà mất hết thì ai ai cũng làm điều hung dữ, các điều tội lỗi sái phép công-bình cho dễ hơn, chớ cần gì làm sự hiền lành, nhơn đức chi cho bó buộc tâm tánh hình xác của người. Còn Thánh, Hiền, Tiên, Phật tu-hành làm chi cho cực nhọc thân thể, hễ chết rồi mất đâu còn nữa lo sợ.
Chẳng rõ Thiên-Ðàng, Ðịa-Ngục thưởng phạt thể nào, xin xem trên thế-gian thì biết; kẻ sướng người cực, kẻ đói, người no, kẻ liền-lạc, người tàn-tật, người sao quân-tử kẻ lại tiểu-nhơn, trí ngu chẳng đồng, thì biết có sự thưởng phạt công-bình thiêng-liêng của Tạo-Hóa. Thiên-Ðịa tuần-huờn báo ứng tự nhiên cho người đó.
Đông Nhạc Thánh Đế thuỳ huấn
Nguyên văn:
東 嶽圣帝垂訓:“天地無私,神明暗察。不為享祭而降福,不為失禮而降禍。凡人有勢不可倚儘,有福不可享儘,貧困不可欺儘。此三者乃天地循環,周而复始。故一 日行善,福雖未絰,禍自遠矣。一日行惡,禍雖未絰,福自遠矣。行善之人,如春園之草,不見其長日有所增。行惡之人,如磨刀之石,不見其損日有所虧。損人益己,切宜戒之!一毫之善,与人方便。一毫之惡,勸人莫作。衣食隨緣,自然快樂。算甚么命問甚么卜欺人是禍,饒人是福。天網恢恢,報應甚速。僅听吾言,神欽鬼伏。”
*Âm:
Đông Nhạc Thánh Đế thuỳ huấn :“Thiên địa vô tư , thần minh ám sát . Bất vị hưởng tế nhi giáng phước , bất vị thất lễ nhi giáng hoạ . Phàm nhân hữu thế bất khả ỷ tận , hữu phước bất khả hưởng tận , bần khốn bất khả khi tận . Thử tam giả nãi thiên địa tuần hoàn , chu nhi phúc thuỷ . Cố nhất nhật hành thiện , phước tuy vị chí , hoạ tự viễn hĩ . Nhất nhật hành ác , hoạ tuy vị chí , phước tự viễn hĩ . Hành thiện chi nhân , như xuân viên chi thảo , bất kiến kỳ trưởng nhật hữu sở tăng . Hành ác chi nhân , như ma đao chi thạch , bất kiến kỳ tổn nhật hữu sở khuy . Tổn nhân ích kỷ , thiết nghi giới chi !Nhất hào chi thiện , dữ nhân phương tiện . Nhất hào chi ác , khuyến nhân mạc tác . Y thực tuỳ duyên , tự nhiên khoái lạc . Toán thậm ma mệnh, vấn thậm ma bốc, khi nhân thị hoạ , nhiêu nhân thị phước . Thiên võng khôi khôi , báo ứng thậm tốc . Cận thính ngô ngôn , thần khâm quỷ phục .
*Dịch nghĩa:
Thánh đế của Ðông Nhạc (*) rũ ban lời dạy rằng: Trời đất không vì tình riêng, thần minh luôn xét, không vì tế lễ thịnh soạn mà gieo phước, không vì thất lễ mà gieo họa.
Người ta ở đời có thế không nên ỷ hết, có phước không nên hưởng hết, thấy kẻ bần cùng không nên khinh khi hết. Ba thứ ấy tuần hoàn trong trời đất giáp vòng rồi trở lại lúc đầu. Thế cho nên một ngày làm điều thiện, phước tuy chưa đến mà họa tự lánh xa, một ngày làm điều ác, họa tuy chưa đến mà phước tự lánh xa.
Người làm điều thiện như cỏ vườn xuân, không thấy sự lớn của nó nhưng mỗi ngày có lớn thêm. Người làm điều ác như viên đá mài dao, không thấy sự hao mòn của nó nhưng mỗi ngày có khuyết bớt.
Làm tổn hại người để thêm ích lợi cho mình nhất định phải nên e dè. Một mảy thiện cũng phải dành thuận lợi cho người, một mảy ác cũng phải khuyên người đừng làm. Ăn mặc tùy cơ may thì tự nhiên được vui sướng, tính toán số mạng làm chi? Coi bói làm chi? Khinh khi người ta là chuốc họa, tha thứ người ta là tạo phước. Lưới trời lồng lộng, báo ứng rất nhanh. Cẩn thận nghe lời ta thì thần kính quỷ phục.
*Diễn ca:
Trời đất nào có vị tình?
Luôn luôn xét nét, thần linh nào lười?
Lễ to đừng tưởng thần cười,
Lễ nhỏ thần chẳng giận người bỏ bê.
Ở đời, đắc thế phải dè,
Gặp phước thì cũng chớ hề hưởng tham.
Chớ rẻ rúng kẻ nghèo nàn,
Bởi ba điều ấy thế gian xoay vần.
Tự nhiên ai cũng có lần,
Sau cuộc xoay vần, vòng lại đầu tiên.
Một ngày ý thiện dấy lên,
Phước tuy chưa đến, họa liền lánh xa.
Một ngày điều ác gây ra,
Họa tuy chưa đến, phước đà lui chân.
Làm thiện như cỏ vườn xuân,
Phước lớn dần dần, chẳng thể nhận ngay.
Làm ác như khối đá mài,
Phước hao mòn mãi lâu ngày khuyết to.
Phải nên cân nhắc, đắn đo,
Chớ hại người để lợi cho phần mình.
Hãy nên suy xét cho tinh,
Nhận ai chút thiện, tận tình đền ơn.
Thấy ai hành động mất khôn,
Nhúng tay gây ác, ta dồn sức ngăn.
Ở đời, cái mặc cái ăn,
Ðược chăng hay chớ, lăng xăng nhọc người.
Xem số, coi bói khắp nơi,
Ham chuyện đổi đời, nghĩ thật tham lam.
Khinh khi người, họa đến thân,
Tha thứ người, mới hưởng phần phước may.
Lưới trời lồng lộng bủa vây,
Mọi đều báo ứng thấy ngay tức thì.
Khuyên ai cẩn thận nhớ ghi,
Quỷ thần cũng phục, nói chi loài người!
*Chú thích:
*Thánh đế núi Ðông Nhạc: Vị thần chí tôn cai quản núi Thái Sơn.
東 嶽圣帝垂訓:“天地無私,神明暗察。不為享祭而降福,不為失禮而降禍。凡人有勢不可倚儘,有福不可享儘,貧困不可欺儘。此三者乃天地循環,周而复始。故一 日行善,福雖未絰,禍自遠矣。一日行惡,禍雖未絰,福自遠矣。行善之人,如春園之草,不見其長日有所增。行惡之人,如磨刀之石,不見其損日有所虧。損人益己,切宜戒之!一毫之善,与人方便。一毫之惡,勸人莫作。衣食隨緣,自然快樂。算甚么命問甚么卜欺人是禍,饒人是福。天網恢恢,報應甚速。僅听吾言,神欽鬼伏。”
*Âm:
Đông Nhạc Thánh Đế thuỳ huấn :“Thiên địa vô tư , thần minh ám sát . Bất vị hưởng tế nhi giáng phước , bất vị thất lễ nhi giáng hoạ . Phàm nhân hữu thế bất khả ỷ tận , hữu phước bất khả hưởng tận , bần khốn bất khả khi tận . Thử tam giả nãi thiên địa tuần hoàn , chu nhi phúc thuỷ . Cố nhất nhật hành thiện , phước tuy vị chí , hoạ tự viễn hĩ . Nhất nhật hành ác , hoạ tuy vị chí , phước tự viễn hĩ . Hành thiện chi nhân , như xuân viên chi thảo , bất kiến kỳ trưởng nhật hữu sở tăng . Hành ác chi nhân , như ma đao chi thạch , bất kiến kỳ tổn nhật hữu sở khuy . Tổn nhân ích kỷ , thiết nghi giới chi !Nhất hào chi thiện , dữ nhân phương tiện . Nhất hào chi ác , khuyến nhân mạc tác . Y thực tuỳ duyên , tự nhiên khoái lạc . Toán thậm ma mệnh, vấn thậm ma bốc, khi nhân thị hoạ , nhiêu nhân thị phước . Thiên võng khôi khôi , báo ứng thậm tốc . Cận thính ngô ngôn , thần khâm quỷ phục .
*Dịch nghĩa:
Thánh đế của Ðông Nhạc (*) rũ ban lời dạy rằng: Trời đất không vì tình riêng, thần minh luôn xét, không vì tế lễ thịnh soạn mà gieo phước, không vì thất lễ mà gieo họa.
Người ta ở đời có thế không nên ỷ hết, có phước không nên hưởng hết, thấy kẻ bần cùng không nên khinh khi hết. Ba thứ ấy tuần hoàn trong trời đất giáp vòng rồi trở lại lúc đầu. Thế cho nên một ngày làm điều thiện, phước tuy chưa đến mà họa tự lánh xa, một ngày làm điều ác, họa tuy chưa đến mà phước tự lánh xa.
Người làm điều thiện như cỏ vườn xuân, không thấy sự lớn của nó nhưng mỗi ngày có lớn thêm. Người làm điều ác như viên đá mài dao, không thấy sự hao mòn của nó nhưng mỗi ngày có khuyết bớt.
Làm tổn hại người để thêm ích lợi cho mình nhất định phải nên e dè. Một mảy thiện cũng phải dành thuận lợi cho người, một mảy ác cũng phải khuyên người đừng làm. Ăn mặc tùy cơ may thì tự nhiên được vui sướng, tính toán số mạng làm chi? Coi bói làm chi? Khinh khi người ta là chuốc họa, tha thứ người ta là tạo phước. Lưới trời lồng lộng, báo ứng rất nhanh. Cẩn thận nghe lời ta thì thần kính quỷ phục.
*Diễn ca:
Trời đất nào có vị tình?
Luôn luôn xét nét, thần linh nào lười?
Lễ to đừng tưởng thần cười,
Lễ nhỏ thần chẳng giận người bỏ bê.
Ở đời, đắc thế phải dè,
Gặp phước thì cũng chớ hề hưởng tham.
Chớ rẻ rúng kẻ nghèo nàn,
Bởi ba điều ấy thế gian xoay vần.
Tự nhiên ai cũng có lần,
Sau cuộc xoay vần, vòng lại đầu tiên.
Một ngày ý thiện dấy lên,
Phước tuy chưa đến, họa liền lánh xa.
Một ngày điều ác gây ra,
Họa tuy chưa đến, phước đà lui chân.
Làm thiện như cỏ vườn xuân,
Phước lớn dần dần, chẳng thể nhận ngay.
Làm ác như khối đá mài,
Phước hao mòn mãi lâu ngày khuyết to.
Phải nên cân nhắc, đắn đo,
Chớ hại người để lợi cho phần mình.
Hãy nên suy xét cho tinh,
Nhận ai chút thiện, tận tình đền ơn.
Thấy ai hành động mất khôn,
Nhúng tay gây ác, ta dồn sức ngăn.
Ở đời, cái mặc cái ăn,
Ðược chăng hay chớ, lăng xăng nhọc người.
Xem số, coi bói khắp nơi,
Ham chuyện đổi đời, nghĩ thật tham lam.
Khinh khi người, họa đến thân,
Tha thứ người, mới hưởng phần phước may.
Lưới trời lồng lộng bủa vây,
Mọi đều báo ứng thấy ngay tức thì.
Khuyên ai cẩn thận nhớ ghi,
Quỷ thần cũng phục, nói chi loài người!
*Chú thích:
*Thánh đế núi Ðông Nhạc: Vị thần chí tôn cai quản núi Thái Sơn.